新春偶書寄致宏

宋代 張嵲
二年憔悴向庸城,又見椒花倏自驚。 孤客殊方懷土意,故人絕塞未歸情。 此生竟被儒冠誤,他日終圖後世名。 平野春來堪細履,何時與子杖藜行。
èr nián qiáo cuì xiàng yōng chéng   yòu jiàn jiāo huā shū jīng  
shū fāng huái   rén jué sāi wèi guī qíng  
shēng jìng bèi guān   zhōng hòu shì míng  
píng chūn lái kān   shí zi zhàng xíng