新春感事八首終篇因以自解

宋代 陸游
烏藤即是碧油幢,百萬天魔指顧降。 酣枕不知霜縞瓦,下床已見日烘窗。
téng shì yóu zhuàng   bǎi wàn tiān zhǐ jiàng  
hān zhěn zhī shuāng gǎo   xià chuáng jiàn hōng chuāng