新安石硯

宋代 汪藻
冰蠶吐繭抽銀忽,仙女鳴機號月窟。雲綃裂斷擲殘繻,淪入空山作尤物。 中書君老不任事,蛛網陶泓空俗骨。故令玉質傲松腴,萬縷秋毫聊出沒。
bīng cán jiǎn chōu yín   xiān míng hào yuè yún xiāo liè duàn zhì cán lún   kōng shān zuò yóu    
zhōng shū jūn lǎo rèn shì   zhū wǎng táo hóng kōng lìng zhì ào sōng wàn   qiū háo liáo chū