息慮軒詩

宋代 饒節
雨暗藤經屋,春深草到門。客來非問字,鶴老不乘軒。 花氣翻詩思,松聲撼醉魂。呼兒換香鼎,趺坐竟黃昏。
àn téng jīng   chūn shēn cǎo dào mén lái fēi wèn   lǎo chéng xuān    
huā fān shī   sōng shēng hàn zuì hún ér huàn xiāng dǐng   zuò jìng huáng hūn