細林野哭

明代 夏完淳
細林山上夜烏啼,細林山下秋草齊。有客扁舟不系纜,乘風直下松江西。 卻憶當年細林客,孟公四海文章伯。昔日曾來訪白雲,落葉滿山尋不得。 始知孟公湖海人,荒台古月水粼粼。相逢對哭天下事,酒酣睥睨意氣親。 去歲平陵鼓聲死,與公同渡吳江水。今年夢斷九峰雲,旌旗猶映暮山紫。 瀟灑秦庭淚已揮,仿佛聊城矢更飛。黃鵠欲舉六翮折,茫茫四海將安歸? 天地局脊日月促,氣如長虹葬魚腹。腸斷當年國士恩,剪紙招魂為公哭。 烈皇乘雲御六龍,攀髯控馭先文忠。君臣地下會相見,淚灑閶闔生悲風。 我欲歸來振羽翼,誰知一舉入羅弋!家世堪憐趙氏孤,到今竟作田橫客。 嗚呼撫膺一聲江雲開,身在羅網且莫哀!公乎公乎,為我築室傍夜台,霜寒月苦行當來!
lín shān shàng   lín shān xià qiū cǎo yǒu piān zhōu lǎn chéng   fēng zhí xià sōng jiāng   西  
què dāng nián lín   mèng gōng hǎi wén zhāng céng lái fǎng bái yún luò   mǎn shān 滿 xún    
shǐ zhī mèng gōng hǎi rén   huāng tái yuè shuǐ lín lín xiāng féng duì tiān xià shì jiǔ   hān qīn    
suì píng líng shēng   gōng tóng jiāng shuǐ jīn nián mèng duàn jiǔ fēng yún jīng   yóu yìng shān    
xiāo qín tíng lèi huī   fǎng 仿 liáo chéng shǐ gèng fēi huáng liù zhé máng   máng hǎi jiāng ān guī    
tiān yuè   cháng hóng zàng cháng duàn dāng nián guó shì ēn jiǎn   zhǐ zhāo hún wèi gōng    
liè huáng chéng yún liù lóng   pān rán kòng xiān wén zhōng jūn chén xià huì xiāng jiàn lèi   chāng shēng bēi fēng    
guī lái zhèn   shéi zhī luó   jiā shì kān lián zhào shì   dào jīn jìng zuò tián héng  
yīng shēng jiāng yún kāi   shēn zài luó wǎng qiě āi   gōng gōng   wèi zhù shì bàng tái   shuāng hán yuè háng dāng lái