昔康節先生題安樂窩詩中雲樂見善人樂聞善事

元代 仇遠
人生有至樂,主善以為師。 善端本固有,樂處亦自知。 我思舜之徒,難鳴日孳孳。 簞瓢在陋巷,顏氏其庶幾。 之子芝蘭室,書傳為箴規。 量力行好事,固窮無妄為。 何似安樂窩,受用堯夫詩。
rén shēng yǒu zhì   zhǔ shàn wéi shī  
shàn duān běn yǒu   chù zhī  
shùn zhī   nán míng  
dān piáo zài lòu xiàng   yán shì shù  
zhī zhī lán shì   shū chuán wèi zhēn guī  
liàng xíng hǎo shì   qióng wàng wéi  
ān   shòu yòng yáo shī