席間和周穎齋韻

宋代 徐元傑
清泉白石誘登臨,淨瞰軒窗竹一林。 雋永如君真有味,膏肓和我不須鍼。 流行坎止人難必,果育蒙亨力要深。 一笑相逢邀一勺,喜渠介潔似儂心。
qīng quán bái shí yòu dēng lín   jìng kàn xuān chuāng zhú lín  
juàn yǒng jūn zhēn yǒu wèi   gāo huāng zhēn  
liú xíng kǎn zhǐ rén nán   guǒ méng hēng yào shēn  
xiào xiāng féng yāo sháo   jiè jié shì nóng xīn