西江月

宋代 謝逸
木末誰攀新萼,雪消自種前庭。莫嫌開過尚盈盈。似待詩人醉詠。 霜後最添妍麗,風中更覺娉婷。影搖溪水一灣清。妝罷曉臨鸞鏡。
shuí pān xīn è   xuě xiāo zhǒng qián tíng xián kāi guò shàng yíng yíng shì dài shī rén zuì yǒng
shuāng hòu zuì tiān yán   fēng zhōng gēng jué pīng tíng yǐng yáo shuǐ wān qīng zhuāng xiǎo lín luán jìng