西江月

宋代 戴復古
宿酒才醒又醉,春霄欲雨還晴。柳邊花底聽鶯聲。白髮莫教臨鏡。 過隙光陰易去,浮雲富貴難憑。但將一笑對公卿。我是無名百姓。
宿 jiǔ cái xǐng yòu zuì   chūn xiāo hái qíng liǔ biān huā tīng yīng shēng bái jiào lín jìng
guò guāng yīn   yún guì nán píng dàn jiāng xiào duì gōng qīng shì míng bǎi xìng