西暉亭

宋代 王禹偁
孤亭疊嶂東,宛是古屏風。 每到天將暮,渾疑日再中。 餘霞猶散綺,新月已張弓。 一水漪漣媚,千岩木葉紅。 玳筵何烜赫,火宅忽牢籠。 隙晃歸巢燕,檐拖截澗虹。 果迷丹橘熟,洞訝赤城通。 似燒連松塢,如斑染竹叢。 近邀青瑣客,來伴紫芝翁。 望久情無倦,吟多興未窮。 陽烏看黯黯,歸馬恨怱怱。 會待長棲隱,青冥逐去鴻。
tíng dié zhàng dōng   wǎn shì píng fēng
měi dào tiān jiàng   hún zài zhōng
xiá yóu sàn   xīn yuè zhāng gōng
shuǐ lián mèi   qiān yán hóng
dài yán xuǎn   huǒ zhái láo lóng
huǎng guī cháo yàn   yán tuō jié jiàn hóng
guǒ dān shú   dòng chì chéng tōng
shì shāo lián sōng   bān rǎn zhú cóng
jìn yāo qīng suǒ   lái bàn zhī wēng
wàng jiǔ qíng juàn   yín duō xīng wèi qióng
yáng kàn àn àn   guī hèn cōng cōng
huì dài zhǎng yǐn   qīng míng zhú hóng