西湖二詠其二食雞頭

宋代 蘇轍
芡葉初生縐如縠,南風吹開輪脫轂。 紫苞青刺攢蝟毛,水面放花波底熟。 森然赤手初莫近,誰料明珠藏滿腹。 剖開膏液尚模糊,大盎磨聲風雨速。 清泉活火曾未久,滿堂坐客分升掬。 紛然咀噍惟恐遲,勢若群雛方脫粟。 東都每憶會靈沼,南國陂塘種尤足。 東遊塵土未應嫌,此物秋來日嘗食。
qiàn chū shēng zhòu   nán fēng chuī kāi lún tuō  
bāo qīng zǎn wèi máo   shuǐ miàn fàng huā shú  
sēn rán chì shǒu chū jìn   shéi liào míng zhū cáng mǎn 滿  
pōu kāi gāo shàng   àng shēng fēng  
qīng quán huó huǒ céng wèi jiǔ   mǎn 滿 táng zuò fēn shēng  
fēn rán zuǐ jiào wéi kǒng chí   shì ruò qún chú fāng tuō  
dōng dōu měi huì líng zhǎo   nán guó bēi táng zhǒng yóu  
dōng yóu chén wèi yìng xián   qiū lái cháng shí