惜花

唐代 李建勛
淡淡西園日又垂,一尊何忍負芳枝。莫言風雨長相促, 直是晴明得幾時。心破只愁鶯踐落,眼穿唯怕客來遲。 年年使我成狂叟,腸斷紅箋幾首詩。
dàn dàn 西 yuán yòu chuí   zūn rěn fāng zhī yán fēng zhǎng xiàng  
zhí shì qíng míng shí xīn zhǐ chóu yīng jiàn luò   yǎn chuān 穿 wéi lái chí
nián nián shǐ 使 chéng kuáng sǒu   cháng duàn hóng jiān shǒu shī