戲和公實感秋對酒

宋代 洪炎
青山愛客長青眼,白水知時泛白雲。少日悲歡才一瞬,中星寒暑又平分。 稻粱狼藉餘棲畝,雀鼠穿窬自立勛。一葉已驚秋意早,映階黃落更紛紛。
qīng shān ài cháng qīng yǎn   bái shuǐ zhī shí fàn bái yún shǎo bēi huān cái shùn   zhōng xīng hán shǔ yòu píng fēn
dào liáng láng   què shǔ chuān 穿 xūn jīng qiū zǎo   yìng jiē huáng luò gèng fēn fēn