西河·春乍霽

宋代 吳文英
春乍霽。清漣畫舫融泄。螺雲萬疊暗凝愁,黛蛾照水。漫將西子比西湖,溪邊人更多麗。步危徑、攀艷蕊。掬霞到手紅碎。青蛇細折小迴廊,去天半咫。畫闌日暮起東風,棋聲吹下人世。海棠藉雨半繡地。正殘寒、初御羅綺。除酒銷春何計。向沙頭更續,殘陽一醉。雙玉杯和流花洗。
chūn zhà qīng lián huà fǎng róng xiè luó yún wàn dié àn níng chóu   dài é zhào shuǐ màn jiāng 西 西   biān rén gèng duō wēi jìng pān yàn ruǐ xiá dào shǒu hóng suì qīng shé zhé xiǎo huí láng   tiān bàn zhǐ huà lán dōng fēng   shēng chuī xià rén shì hǎi táng bàn xiù zhèng cán hán chū luó chú jiǔ xiāo chūn xiàng shā tóu gēng   cán yáng zuì shuāng bēi liú huā