喜符郎詩有天縱

唐代 孟郊
念符不由級,屹得文章階。白玉抽一毫,綠珉已難排。 偷筆作文章,乞墨潛磨揩。海鯨始生尾,試擺蓬壺渦。 幸當禁止之,勿使恣狂懷。自悲無子嗟,喜妒雙喈喈。
niàn yóu   wén zhāng jiē bái chōu háo   mín nán pái
tōu zuò wén zhāng   qián kāi hǎi jīng shǐ shēng wěi   shì bǎi péng
xìng dāng jìn zhǐ zhī   shǐ 使 kuáng huái bēi zi jiē   shuāng jiē jiē