西風

宋代 陳與義
木末西風起,中含萬里涼。 浮雲不愁思,盡日只飛揚。 夢斷頭將白,詩成葉自黃。 不關明主棄,本出涸陰鄉。
西 fēng   zhōng hán wàn liáng  
yún chóu   jìn zhǐ fēi yáng  
mèng duàn tóu jiāng bái   shī chéng huáng  
guān míng zhǔ   běn chū yīn xiāng