謝子瞻尚書惠墨端溪硯二首 其二 端溪硯

宋代 范祖禹
端溪清冥幾千尺,玄潭噴雲噓紫石。層空飛溜瀉珠璣,太古陰崖摧霹靂。 剪裁岩屏作風字,琢磨水鏡成月魄。似聞松上颼颼聲,一洗塵埃傾七澤。 先生每思窮禹穴,東叱天吳掛帆席。山祗水若獻幽寶,贈我不啻千金璧。 玉堂金井汲寒泉,坐視青天浸虛碧。豈知來從海嶠外,鳥道穿雲下絕壁。 嗟我本是山中人,慚無詞藻對卿客。鄉人子云思奇苦,終老漢庭長執戟。 至今舊宅有墨池,何怪著書玄尚白。行當提攜返敝廬,更廣牢愁吊遺蹟。
duān qīng míng qiān chǐ   xuán tán pēn yún shí céng kōng fēi liū xiè zhū tài   yīn cuī    
jiǎn cái yán píng zuò fēng   zhuó shuǐ jìng chéng yuè shì wén sōng shàng sōu sōu shēng   chén āi qīng    
xiān sheng měi qióng xué   dōng chì tiān guà fān shān zhī shuǐ ruò xiàn yōu bǎo zèng   chì qiān jīn    
táng jīn jǐng hán quán   zuò shì qīng tiān jìn zhī lái cóng hǎi qiáo wài niǎo   dào chuān yún 穿 xià jué    
jiē běn shì shān zhōng rén   cán zǎo duì qīng xiāng rén yún zhōng   lǎo hàn tíng zhǎng zhí    
zhì jīn jiù zhái yǒu chí   guài zhù shū xuán shàng bái háng dāng xié fǎn gèng   guǎng láo chóu diào