謝重緣舊山水障子

唐代 齊己
敢望重緣飾,微茫洞壑春。坐看終未是,歸臥始應真。 已覺心中朽,猶憐四面新。不因公子鑒,零落幾成塵。
gǎn wàng zhòng yuán shì   wēi máng dòng chūn zuò kàn zhōng wèi shì   guī shǐ yìng zhēn
jué xīn zhōng xiǔ   yóu lián miàn xīn yīn gōng jiàn   líng luò chéng chén