寫真自贊五首

宋代 黃庭堅
飲不過一瓢,食不過一簞,田夫亦不改其樂,而夫子不謂之能賢,何也。 顏淵當首出萬物,而奉以四海九州,而享之若是,故曰人不堪其憂。 若余之於山澤,魚在深藻。 鹿得豐草,伊其野性則然。 蓋非抱陸沈之屈,懷迷邦之寶。 既不能詩成無色之畫,畫出無聲之詩。 又白首而不聞道,則奚取於似摩詰為。 若乃登山臨水,喜見清揚,豈以優孟為孫叔敖,虎賁似蔡中郎者耶。
yǐn guò piáo   shí guò dān   tián gǎi   ér wèi zhī néng xián  
yán yuān dāng shǒu chū wàn   ér fèng hǎi jiǔ zhōu   ér xiǎng zhī ruò shì   yuē rén kān yōu
ruò zhī shān   zài shēn zǎo
鹿 fēng cǎo   xìng rán
gài fēi bào shěn zhī   huái bāng zhī bǎo
néng shī chéng zhī huà   huà chū shēng zhī shī
yòu bái shǒu ér wén dào   shì jié wèi
ruò nǎi dēng shān lín shuǐ   jiàn qīng yáng   yōu mèng wèi sūn shū áo   bēn shì cài zhōng láng zhě