謝真人仙駕還舊山

唐代 夏方慶
何年成道去,綽約化童顏。天上辭仙侶,人間憶舊山。 滄桑今已變,蘿蔓尚堪攀。雲覆瑤壇淨,苔生丹灶閒。 逍遙堪白石,寂寞閉玄關。應是悲塵世,思將羽駕還。
nián cheng dào   chuò yuē huà tóng yán tiān shàng xiān   rén jiān jiù shān
cāng sāng jīn biàn   luó màn shàng kān pān yún yáo tán jìng   tái shēng dān zào xián
xiāo yáo kān bái shí   xuán guān yìng shì bēi chén shì   jiāng jià hái