謝張和仲老寶雲茶

宋代 王令
故人有意真憐我,靈荈封題寄蓽門。 與療文園消渴病,還招楚客獨醒魂。 烹來似帶吳雲腳,摘處塵無穀雨痕。 果肯同嘗竹林下,寒泉應有惠山存。
rén yǒu zhēn lián   líng chuǎn fēng mén  
liáo wén yuán xiāo bìng   hái zhāo chǔ xǐng hún  
pēng lái shì dài yún jiǎo   zhāi chù chén hén  
guǒ kěn tóng cháng zhú lín xià   hán quán yīng yǒu huì shān cún