謝葉處士寫照

宋代 樓鑰
老我舊曾官日邊,隨眾年除仍歲遷。 母子日夜念鄉國,但欲共耕綿上田。 葉君寫照妙一世,畫我形模在山水。 有如虎頭貌幼輿,正合置之岩石里。 猶記有客為諛言,盍更野服為貂蟬。 我笑不答心不然,拂衣徑得歸林泉。 歸來歲月不知久,十餘年中何不有。 此心炯炯尚如丹,只為幽憂成老丑。 久矣與世俱相忘,荷君念我應老蒼。 新圖白髭添一二,豈知雙鬢皆成霜。 兩圖對掛耿相照,顧盼從容成一笑。 更添松竹作壽星,我已甘心就枯槁。 人言姿態與真同,如照止水窺青銅。 明知已非故吾矣,小孫指點能呼翁。 君居天街號稱首,侯王生面羅左右。 邊頭飛將新立功,颯爽英氣照窗牖。 名滿四方求者多,千金造門君不呵。 能事固不受促迫,應酬雖繁可柰何。 胡為有暇及衰朽,楚楚裝池意尤厚。 我今已是行路人,不須重累丹青手。
lǎo jiù céng guān biān   suí zhòng nián chú réng suì qiān  
niàn xiāng guó   dàn gòng gēng mián 綿 shàng tián  
jūn xiě zhào miào shì   huà xíng zài shān shuǐ  
yǒu tóu mào yòu 輿   zhèng zhì zhī yán shí  
yóu yǒu wèi yán   gèng wèi diāo chán  
xiào xīn rán   jìng guī lín quán  
guī lái suì yuè zhī jiǔ   shí nián zhōng yǒu  
xīn jiǒng jiǒng shàng dān   zhǐ wèi yōu yōu chéng lǎo chǒu  
jiǔ shì xiāng wàng   jūn niàn yīng lǎo cāng  
xīn bái tiān èr   zhī shuāng bìn jiē chéng shuāng  
liǎng duì guà gěng xiāng zhào   pàn cóng róng chéng xiào  
gèng tiān sōng zhú zuò shòu xīng   gān xīn jiù gǎo  
rén yán 姿 tài zhēn tóng   zhào zhǐ shuǐ kuī qīng tóng  
míng zhī fēi   xiǎo sūn zhǐ diǎn néng wēng  
jūn tiān jiē hào chēng shǒu   hòu wáng shēng miàn luó zuǒ yòu  
biān tóu fēi jiāng xīn gōng   shuǎng yīng zhào chuāng yǒu  
míng mǎn 滿 fāng qiú zhě duō   qiān jīn zào mén jūn  
néng shì shòu   yìng chóu suī fán nài  
wéi yǒu xiá shuāi xiǔ   chǔ chǔ zhuāng chí yóu hòu  
jīn shì xíng rén   zhòng lèi dān qīng shǒu