謝楊珣梅栽

宋代 胡寅
南土梅不貴,往往薪槱束。 倖然傍寒廳,久亦未見錄。 牆隈非所恨,自可凌冬發。 奈何瑤台伴,辱近紫姑闥。 佳人雖薄命,時運忽來復。 一朝蒙閔嘆,移近東家屋。 孤根便靜深,池上映天碧。 我為渠主人,梅是先生客。 且須創幽榭,剩與種修竹。 炎荒無雪片,且對冰花馥。 西施佩生麝,姑射步微月。 何當見舊官,應使中腸熱。
nán méi guì   wǎng wǎng xīn yǒu shù
xìng rán bàng hán tīng   jiǔ wèi jiàn
qiáng wēi fēi suǒ hèn   líng dōng
nài yáo tái bàn   jìn
jiā rén suī mìng   shí yùn lái
zhāo méng mǐn tàn   jìn dōng jiā
gēn biàn 便 jìng shēn   chí shàng yìng tiān
wèi zhǔ rén   méi shì xiān sheng
qiě chuàng yōu xiè   shèng zhǒng xiū zhú
yán huāng xuě piàn   qiě duì bīng huā
西 shī pèi shēng shè   shè wēi yuè
dāng jiàn jiù guān   yīng shǐ 使 zhōng cháng