謝兄編言仁求詩

宋代 方岳
孟子言仁惟一字,曾子言仁惟一唯。 風霆霜露天何言,吾夫子言非得已。 六經在天如北斗,尚多不經聖人手。 杏花零落曉壇荒,各自蜂房開戶牖。 屋下架屋樓上樓,不三萬言渠不休。 夜寒一燈供掉頭,泓穎何罪雲煙愁。 阿連夢中春草碧,更向那邊添一筆。 吾衰甚矣將奈何,欲共君談口荊棘。
mèng yán rén wéi   zēng yán rén wéi wéi  
fēng tíng shuāng tiān yán   yán fēi de  
liù jīng zài tiān běi dǒu   shàng duō jīng shèng rén shǒu  
xìng huā líng luò xiǎo tán huāng   fēng fáng kāi yǒu  
xià jià lóu shàng lóu   sān wàn yán xiū  
hán dēng gōng diào tóu   hóng yǐng zuì yún yān chóu  
ā lián mèng zhōng chūn cǎo   gèng xiàng biān tiān  
shuāi shén jiāng nài   gòng jūn tán kǒu jīng