謝吳白匋先生三首錄二 其一

宋代 單人耘
昔讀杜陵詩,愛其發至論。乃知五嶽外,別有他山尊。 今我謁匋公,赫然此境存。示我黃山詩,瑰瑋攝精魂。 詠松矜高潔,重之若昆崙。詠石鞭譎怪,析之見底根。 詩懷既坦蕩,誨我意復殷。歸來步履輕,宛若服芝蓀。 孺衷當可察,臨筆愧冗繁。
líng shī   ài zhì lùn nǎi zhī yuè wài   bié yǒu shān zūn
jīn táo gōng   rán jìng cún shì huáng shān shī   guī wěi shè jīng hún
yǒng sōng jīn gāo jié   zhòng zhī ruò kūn lún yǒng shí biān jué guài   zhī jiàn gēn
shī huái tǎn dàng   huì yīn guī lái qīng   wǎn ruò zhī sūn
zhōng dāng chá   lín kuì rǒng fán