謝王司戶惠紙被

宋代 李新
霧中楮皮厚一尺,岷溪秋浪如藍碧。 山僧夜抄山鬼愁,白雪千番沍牆壁。 裁成素被劣繒綺,故人聊助蘇門癖。 經年鼾鼻吼蝸室,睡魔已作膏肓疾。 蕭蕭散發臥南窗,腹稿未成空費日。 小兒惡寐驚踏裂,村妻手線自縫密。 幸無寒淚泣牛衣,卻有春溫借光逸。 的知非布誰譏詐,水汰補歸安足訝。 合歡若繡雙鴛鴦,出門便有連城價。 世外浮華雖自許,錦爛珠光變為土。 落日南柯一夢回,斷雲流水無尋處。
zhōng chǔ hòu chǐ   mín qiū làng lán
shān sēng chāo shān guǐ chóu   bái xuě qiān fān qiáng
cái chéng bèi liè zēng   rén liáo zhù mén
jīng nián hān hǒu shì   shuì zuò gāo huāng
xiāo xiāo sàn nán chuāng   gǎo 稿 wèi chéng kōng fèi
xiǎo ér è mèi jīng liè   cūn shǒu xiàn fèng
xìng hán lèi niú   què yǒu chūn wēn jiè guāng
de zhī fēi shuí zhà   shuǐ tài guī ān
huān ruò xiù shuāng yuān yāng   chū mén biàn 便 yǒu lián chéng jià
shì wài huá suī   jǐn làn zhū guāng biàn wéi
luò nán mèng huí   duàn yún liú shuǐ xún chù