謝田守

宋代 徐積
前日李山陽,說公安且裕。精神健復初,決遣敏如故。 吏復畏其明,民復愛其恕。可保長康寧,但更勉將護。 尋聞車馬出,州人喜可知。或出車前望,或走車後隨。 南郭有賤叟,雖愚亦更喜。不敢問公者,恐煩答數紙。 賤叟固自訟,太守謙愈勞。即以出之日,折簡親揮毫。 送之上尊酒,副以黃巨苞。情意專如此,禮義積已高。 賤叟不能報,自恨如時輩。所以作詩者,欲公重自愛。 自愛以為國,為國斯為民。慰我之鄉黨,悅公之慈親。
qián shān yáng   shuō gōng ān qiě jīng shén jiàn chū jué   qiǎn mǐn    
wèi míng   mín ài shù bǎo cháng kāng níng dàn   gèng miǎn jiāng    
xún wén chē chū   zhōu rén zhī huò chū chē qián wàng huò   zǒu chē hòu suí    
nán guō yǒu jiàn sǒu   suī gèng gǎn wèn gōng zhě kǒng   fán shù zhǐ    
jiàn sǒu sòng   tài shǒu qiān láo chū zhī zhé   jiǎn qīn huī háo    
sòng zhī shàng zūn jiǔ   huáng bāo qíng zhuān   gāo    
jiàn sǒu néng bào   hèn shí bèi suǒ zuò shī zhě   gōng zhòng ài    
ài wéi guó   wèi guó wèi mín wèi zhī xiāng dǎng yuè   gōng zhī qīn