謝邵德稱示淳熙聖孝詩

宋代 楊萬里
古人浪語筆如椽,何人解把筆題天。 崑崙為筆點海水,青天借作一張紙。 作商猗那周皇矣,廷尉簿正邵夫子。 淳熙聖孝貫三光,題大如天誰敢當。 夫子一灑金玉章,銀河吹笙間琳琅。 吉甫奚斯鴻鴈行,彼何人哉唐漫郎。 夜來玉蟲雜金粟,老夫春寒眠不足。 起來拾得聖孝詩,燈花阿那聖得知。
rén làng chuán   rén jiě tiān  
kūn lún wèi diǎn hǎi shuǐ   qīng tiān jiè zuò zhāng zhǐ  
zuò shāng zhōu huáng   tíng wèi 簿 zhèng shào  
chún shèng xiào guàn sān guāng   tiān shuí gǎn dāng  
jīn zhāng   yín chuī shēng jiān lín láng  
hóng yàn xíng   rén zāi táng màn láng  
lái chóng jīn   lǎo chūn hán mián  
lai shí shèng xiào shī   dēng huā ā shèng zhī