謝任伯夫人輓詩

宋代 呂本中
幽蘭在深山,無人終自芳。豈伊桃李顏,取媚少年腸。 高氏有潛德,奕世被輝光。自其父祖來,低首不肯昂。 夫人生既賢,豈止秀閨房。出身事夫子,和鳴更鏘鏘。 笙鏞列兩序,圭幣羅中堂。云何去日遠,遂棄凌風翔。 伋也奉慈訓,將見久必昌。瞻彼汝南路,松柏泣新霜。 悽然馬鬣封,千歲終不亡。
yōu lán zài shēn shān   rén zhōng fāng táo yán   mèi shào nián cháng    
gāo shì yǒu qián   shì bèi huī guāng lái   shǒu kěn áng    
rén shēng xián   zhǐ xiù guī fáng chū shēn shì   míng gèng qiāng qiāng    
shēng yōng liè liǎng   guī luó zhōng táng yún yuǎn suì   líng fēng xiáng    
fèng xùn   jiāng jiàn jiǔ chāng zhān nán sōng   bǎi xīn shuāng    
rán liè fēng   qiān suì zhōng wáng