攜筇

宋代 劉子翬
晨起偶無事,攜筇出潭川。 翩翩雙鳧飛,宛若導我前。 林靜滴殘雨,村深澹寒煙。 當春足膏澤,俯夏余清妍。 野溜綠交貫,山花紅接連。 雄觀發新奇,勝地窮攀緣。 據石弄驚急,班荊蔭連卷。 幽懷脫塵拘,如超混芒先。 向令作興來,未必勝偶然。 榮觀事多乖,內取樂乃全。 他時誰繼游,此意遙相傳。
chén ǒu shì   xié qióng chū tán chuān  
piān piān shuāng fēi   wǎn ruò dǎo qián  
lín jìng cán   cūn shēn dàn hán yān  
dāng chūn gào   xià qīng yán  
liū jiāo guàn   shān huā hóng jiē lián  
xióng guān xīn   shèng qióng pān yuán  
shí nòng jīng   bān jīng yīn lián juàn  
yōu huái tuō chén   chāo hùn máng xiān  
xiàng lìng zuò xīng lái   wèi shèng ǒu rán  
róng guān shì duō guāi   nèi nǎi quán  
shí shuí yóu   yáo xiāng chuán