謝清愛五首 其四
春風次第向人旋,笑指文昌問老天。雲賦逢楊應有日,窮途哭阮亦多年。
久翻禹浪魚高奮,暫到秦關馬欲前。會看蒙山得仙訣,羨門開口便成仙。
chūn
春
fēng
風
cì
次
dì
第
xiàng
向
rén
人
xuán
旋
,
xiào
笑
zhǐ
指
wén
文
chāng
昌
wèn
問
lǎo
老
tiān
天
。
。
yún
雲
fù
賦
féng
逢
yáng
楊
yīng
應
yǒu
有
rì
日
,
qióng
窮
tú
途
kū
哭
ruǎn
阮
yì
亦
duō
多
nián
年
。
。
jiǔ
久
fān
翻
yǔ
禹
làng
浪
yú
魚
gāo
高
fèn
奮
,
zàn
暫
dào
到
qín
秦
guān
關
mǎ
馬
yù
欲
qián
前
。
。
huì
會
kàn
看
méng
蒙
shān
山
de
得
xiān
仙
jué
訣
,
xiàn
羨
mén
門
kāi
開
kǒu
口
biàn
便
chéng
成
xiān
仙
。
。