謝豈庵餉澄粉圓子

宋代 張鎡
老蚌嘗聞生合浦,射彩飛芒互吞吐。 都緣晝夜兩跳丸,縈繞須彌照寰宇。 金鴉遠逐銀蟾蜍,傳孕億萬皆成珠。 荒寒海際人罕見,第取服用充珍娛。 吾宗皎皎青雲器,神餐玉方曾屢試。 細淘瓊粉滴成泥幻出勻圓乃無異。開奩驚睨未敢傾, 蔗霜作伴眼為明。始知助非時供, 餦餭糜糗難爭衡。當年魏珠徑寸照乘日, 不聞堪鬻資人食。漢皋所遇若雞卵, 解贈未竟佩亦失。寒宵書窗黃葉鳴, 焉有李白力鐺。敲冰然竹喚沙釜, 未喜蟹目先蠅聲。須臾激發沸投香顆, 一顆光浮膩仍夥。絕勝車載薏苡歸, 誤與文犀遭譖禍。但聞頗勞纖指功, 慰饕塞饞那可窮。從今休遣長須送, 我自煨芋聽松風。
lǎo bàng cháng wén shēng   shè cǎi fēi máng tūn  
dōu yuán zhòu liǎng tiào wán   yíng rào zhào huán  
jīn yuǎn zhú yín chán chú   chuán yùn wàn jiē chéng zhū  
huāng hán hǎi rén hǎn jiàn   yòng chōng zhēn  
zōng jiǎo jiǎo qīng yún   shén cān fāng céng shì  
táo qióng fěn chéng huàn chū yún yuán nǎi kāi lián jīng wèi gǎn qīng    
zhè shuāng zuò bàn yǎn wèi míng shǐ zhī zhù fēi shí gōng    
zhāng huáng qiǔ nán zhēng héng dāng nián wèi zhū jìng cùn zhào chéng    
wén kān rén shí hàn gāo suǒ ruò luǎn    
jiě zèng wèi jìng pèi shī hán xiāo shū chuāng huáng míng    
yān yǒu bái dāng qiāo bīng rán zhú huàn shā    
wèi xiè xiān yíng shēng fèi tóu xiāng    
guāng réng huǒ jué shèng chē zài guī    
wén zāo zèn huò dàn wén láo xiān zhǐ gōng    
wèi tāo sāi chán qióng cóng jīn xiū qiǎn cháng sòng    
wēi tīng sōng fēng