謝陸處士杼山折青桂花見寄之什

唐代 顏真卿
群子游杼山,山寒桂花白。綠荑含素萼,采折自逋客。 忽枉岩中詩,芳香潤金石。全高南越蠹,豈謝東堂策。 會愜名山期,從君恣幽覿。
qún yóu zhù shān   shān hán guì huā bái hán è   cǎi shé
wǎng yán zhōng shī   fāng xiāng rùn jīn shí quán gāo nán yuè   xiè dōng táng
huì qiè míng shān   cóng jūn yōu 覿