謝景濬卿東州名士未曾傾蓋因僧悟策有詩寄余
客唱凌天路,僧傳到野亭。
人間聞譽處,句裹識儀形。
學道荒文律,嬰愁鈍性靈。
只如老瞽史,音節尚能聽。
kè
客
chàng
唱
líng
凌
tiān
天
lù
路
,
sēng
僧
chuán
傳
dào
到
yě
野
tíng
亭
。
。
rén
人
jiān
間
wén
聞
yù
譽
chǔ
處
,
jù
句
guǒ
裹
shí
識
yí
儀
xíng
形
。
。
xué
學
dào
道
huāng
荒
wén
文
lǜ
律
,
yīng
嬰
chóu
愁
dùn
鈍
xìng
性
líng
靈
。
。
zhī
只
rú
如
lǎo
老
gǔ
瞽
shǐ
史
,
yīn
音
jié
節
shàng
尚
néng
能
tīng
聽
。
。