謝惠計院分餉新茶

宋代 吳潛
乾坤正氣清且勁,長挾春風作襟韻。 不惟散滿詩人脾,還入靈根茁苕穎。 顧山仙人曇滯家,帶春蒐摘黃金芽。 擣碎雲英琢蒼璧,旋瀉玉瓷浮白花。 半甌和露沾喉吻,甘潤繞肌香貫頂。 孔光賢處不脂韋,長孺直時無苦梗。 平生腐儒湯餅腸,不堪入餅分頭綱。 多君鄉味裹將送,謂我詩情應得嘗。 分無蛾眉捧玉椀,亦乏撐腸五千卷。 活火新泉點啜來,儼若少陽人覿面。 飲散登台嗅老香,卻憶家山菊徑荒。 明朝便作玉川子,兩腋乘風歸故鄉。
qián kūn zhèng qīng qiě jìn   zhǎng xié chūn fēng zuò jīn yùn  
wéi sàn mǎn 滿 shī rén   hái líng gēn zhuó tiáo yǐng  
shān xiān rén tán zhì jiā   dài chūn sōu zhāi huáng jīn  
dǎo suì yún yīng zhuó cāng   xuán xiè bái huā  
bàn ōu zhān hóu wěn   gān rùn rào xiāng guàn dǐng  
kǒng guāng xián chù zhī wéi   zhǎng zhí shí gěng  
píng shēng tāng bǐng cháng   kān bǐng fēn tóu gāng  
duō jūn xiāng wèi guǒ jiāng sòng   wèi shī qíng yīng de cháng  
fēn é méi pěng wǎn   chēng cháng qiān juǎn  
huó huǒ xīn quán diǎn chuài lái   yǎn ruò shǎo yáng rén 覿 miàn  
yǐn sàn dēng tái xiù lǎo xiāng   què jiā shān jìng huāng  
míng cháo biàn 便 zuò chuān   liǎng chéng fēng guī xiāng