寫懷二首 其二

宋代 曾鞏
荒城絕所之,歲暮浩多思。病眼對湖山,孤吟寄天地。 用心長者間,已與兒女異。況排千年非,獨抱六經意。 終非常情度,豈補當世治。幽懷但自信,盛事皆空議。 氣昏繁霜多,節老寒日駛。侷促去朋友,咄唶牽夢寐。 將論道精粗,豈必在文字?
huāng chéng jué suǒ zhī   suì hào duō bìng yǎn duì shān   yín tiān    
yòng xīn zhǎng zhě jiān   ér kuàng pái qiān nián fēi   bào liù jīng    
zhōng fēi cháng qíng   dāng shì zhì yōu huái dàn xìn shèng   shì jiē kōng    
hūn fán shuāng duō   jié lǎo hán shǐ péng you duō   jiè qiān mèng mèi    
jiāng lùn dào jīng   zài wén