寫懷

宋代 王松
獨立蒼茫誦「楚辭,」無才經世愧鬚眉!干戈不死貧猶幸,鋒鏑餘生竄可悲。 鄰里痛思全盛日,國家忍見就衰時!而今勉守松楸地,豺虎叢中和杜詩。
cāng máng sòng chǔ   ,」 cái jīng shì kuì méi   gān pín yóu xìng   fēng shēng cuàn bēi
lín tòng quán shèng   guó jiā rěn jiàn jiù shuāi shí   ér jīn miǎn shǒu sōng qiū   chái cóng zhōng shī