謝韓秀才送松栽四首

宋代 馮時行
餐松食柏老岩巒,藥餌從今可問端。 發白顏蒼無復懼,骨青髓綠後來看。 色隨春焙茶煙碧,涼入晨烹灶火殘。 自是本來山澤相,故煩天遣伴淒寒。
cān sōng shí bǎi lǎo yán luán   yào ěr cóng jīn wèn duān
bái yán cāng   qīng suǐ hòu lái kàn
suí chūn bèi chá yān   liáng chén pēng zào huo cán
shì běn lái shān xiāng   fán tiān qiǎn bàn hán