謝韓秀才送松栽四首

宋代 馮時行
郁蔥待得覆岩巒,愛護關心豈一端。 已恐旱乾支水繞,更防牛馬倩人看。 何當倚杖聽蕭瑟,便欲從渠號懶殘。 物色最宜清淨觀,列仙癯瘦不言寒。
cōng dài de yán luán   ài guān xīn duān
kǒng hàn qián zhī shuǐ rào   gèng fáng niú qiàn rén kàn
dāng zhàng tīng xiāo   biàn 便 cóng hào lǎn cán
zuì qīng jìng guān   liè xiān shòu yán hán