謝傅欽之學士見訪

宋代 邵雍
長莫長於天,大莫大於地。 天地尚有極,自餘安足計。 世態非一朝,人情止於是。 以至立殊功。無非借巨勢。 適會在其間,慎勿強生事。 雖嚴似雪霜,無改如松桂。 方惜久離闊,卻喜由道義。 相別二十年,猶能記憔悴。
zhǎng cháng tiān    
tiān shàng yǒu   ān  
shì tài fēi zhāo   rén qíng zhǐ shì  
zhì shū gōng fēi jiè shì    
shì huì zài jiān   shèn qiáng shēng shì  
suī yán xuě shuāng   gǎi sōng guì  
fāng jiǔ kuò   què yóu dào  
xiāng bié èr shí nián   yóu néng qiáo cuì