謝福建茶使吳德華送東坡新集

宋代 楊萬里
黃金白璧明月珠,清歌妙舞傾城姝。 他家都有儂家無,卻有四璧環相如。 此外更有一床書,不堪自飽蠹魚故。 故人遠送東坡集,舊書避席皆讓渠。 兒時作劇百不嬾,說著讀書偏起晚。 乃翁作惡嗔兒痴,強遣飢腸饞蠹簡。 老來萬事落人後,浪取故書遮病眼。 病眼逢書輒著花,筆下蠅頭成老鴉。 病眼將奈故書何,故書一關一長嗟。 東坡文集儂亦有,未及終篇已停手。 印墨模糊紙不佳,亦非魚網非科斗。 富沙棗木新雕文,傅刻疏瘦不失真。 紙如雪繭出玉盆,字如霜鴈點秋雲。 老來兩眼如隔霧,逢柳逢花不曾覷。 只逢書冊佳且新,把翫崇朝那肯去。 東坡痴絕過於儂,不將一褐易三公。 只將筆頭拄月脅,萬古凡馬不足空。 故人憐我老愈拙,不寄金冊扶病骨。 卻寄此書來惱人,挑落書燈搔白髮。
huáng jīn bái míng yuè zhū   qīng miào qīng chéng shū  
jiā dōu yǒu nóng jiā   què yǒu huán xiàng  
wài gèng yǒu chuáng shū   kān bǎo  
rén yuǎn sòng dōng   jiù shū jiē ràng  
ér shí zuò bǎi lǎn   shuō zhù shū piān wǎn  
nǎi wēng zuò è chēn ér chī   qiáng qiǎn cháng chán jiǎn  
lǎo lái wàn shì luò rén hòu   làng shū zhē bìng yǎn  
bìng yǎn féng shū zhé zhù huā   xià yíng tóu chéng lǎo  
bìng yǎn jiāng nài shū   shū guān cháng jiē  
dōng wén nóng yǒu   wèi zhōng piān tíng shǒu  
yìn zhǐ jiā   fēi wǎng fēi dǒu  
shā zǎo xīn diāo wén   shū shòu shī zhēn  
zhǐ xuě jiǎn chū pén   shuāng yàn diǎn qiū yún  
lǎo lái liǎng yǎn   féng liǔ féng huā céng  
zhǐ féng shū jiā qiě xīn   wàn chóng cháo kěn  
dōng chī jué guò nóng   jiāng sān gōng  
zhǐ jiāng tóu zhǔ yuè xié   wàn fán kōng  
rén lián lǎo zhuō   jīn bìng  
què shū lái nǎo rén   tiāo luò shū dēng sāo bái