謝丹陽李公素學士惠鶴

宋代 韓琦
高籠攜得意何勤,玉樹慚無可待君。只愛羽毛欺白雪,不知魂夢托青雲。 孤標直好和松畫,清唳偏宜帶月聞。自有三山歸去路,莫辭時暫處雞群。
gāo lóng xié qín   shù cán dài jūn zhǐ ài máo bái xuě   zhī hún mèng tuō qīng yún    
biāo zhí hǎo sōng huà   qīng piān dài yuè wén yǒu sān shān guī   shí zàn chù qún