謝陳尉宏父惠潮陽蕉絲碑刻因求宿諾韓文

宋代 王邁
寒儒食麵四壁直,更苦春寒寒到骨。 故人天末有書來,不寄綈袍寄綈綌。 感君高誼挾纊漫,況有石刻華吾軒。 何時揩拭眵昏眼,待看昌黎玉潔文。
hán shí miàn zhí   gèng chūn hán hán dào  
rén tiān yǒu shū lái   páo  
gǎn jūn gāo jiā kuàng màn   kuàng yǒu shí huá xuān  
shí kāi shì chī hūn yǎn   dài kàn chāng jié wén