謝白樂天招

唐代 韜光
山僧野性好林泉,每向岩阿倚石眠。不解栽松陪玉勒, 惟能引水種金蓮。白雲乍可來青嶂,明月難教下碧天。 城市不能飛錫去,恐妨鶯囀翠樓前。
shān sēng xìng hǎo lín quán   měi xiàng yán ē shí mián jiě zāi sōng péi  
wéi néng yǐn shuǐ zhǒng jīn lián bái yún zhà lái qīng zhàng   míng yuè nán jiào xià tiān
chéng shì néng fēi   kǒng fáng yīng zhuàn cuì lóu qián