唐代 唐彥謙
湖田十月清霜墮,晚稻初香蟹如虎。扳罾拖網取賽多, 篾簍挑將水邊貨。縱橫連爪一尺長,秀凝鐵色含湖光。 蟛蜞石蟹已曾食,使我一見驚非常。買之最厭黃髯老, 償價十錢尚嫌少。漫夸豐味過蝤蛑,尖臍猶勝團臍好。 充盤煮熟堆琳琅,橙膏醬渫調堪嘗。一斗擘開紅玉滿, 雙螯uT出瓊酥香。岸頭沽得泥封酒,細嚼頻斟弗停手。 西風張翰苦思鱸,如斯豐味能知否?物之可愛尤可憎, 嘗聞取刺於青蠅。無腸公子固稱美,弗使當道禁橫行。
tián shí yuè qīng shuāng duò   wǎn dào chū xiāng xiè bān zēng tuō wǎng sài duō  
miè lǒu tiāo jiāng shuǐ biān huò zòng héng lián zhǎo chǐ zhǎng   xiù níng tiě hán guāng
péng shí xiè céng shí   shǐ 使 jiàn jīng fēi cháng mǎi zhī zuì yàn huáng rán lǎo  
cháng jià shí qián shàng xián shǎo màn kuā fēng wèi guò yóu móu   jiān yóu shèng tuán hǎo
chōng pán zhǔ shóu duī lín láng   chéng gāo jiàng xiè diào 調 kān cháng dòu kāi hóng mǎn 滿  
shuāng áo   u   T uT chū qióng xiāng àn tóu fēng   jiǔ jué pín zhēn tíng
西 fēng zhāng hàn   fēng wèi néng zhī fǒu   zhī ài yóu zēng  
cháng wén qīng yíng cháng gōng chēng měi   shǐ 使 dāng dào jìn héng xíng