喜得自牧上人書

唐代 齊己
吳都使者泛驚濤,靈一傳書慰毳袍。別興偶隨雲水遠, 知音本自國風高。身依閒淡中銷日,發向清涼處落刀。 聞著括囊新集了,擬教誰與序離騷。
dōu shǐ 使 zhě fàn jīng tāo   líng chuán shū wèi cuì páo bié xīng ǒu suí yún shuǐ yuǎn  
zhī yīn běn guó fēng gāo shēn xián dàn zhōng xiāo   xiàng qīng liáng chù luò dāo
wén zhù kuò náng xīn le   jiào shuí sāo