戲答李子真河上見招來詩頗夸河上風物聊以當

宋代 黃庭堅
渾渾舊水無新意,漫漫黃塵涴白鷗。 安得江湖忽當眼,臥聽禽語信船流。
hún hún jiù shuǐ xīn   màn màn huáng chén bái ōu
ān jiāng dāng yǎn   tīng qín xìn chuán liú