西倅廳冰雪樓次韻

宋代 王柏
我生山水窟,一靜了萬境。 登臨始識奇,已與凡目並。 大哉飛躍間,一物具一性。 冰雪有妙理,言言苦難聽。 開藏古制存,以抑揚氣騁。 稜稜六花嚴,中有生意瑩。 非貞曷為元,妙干舒慘正。 燮調不可偏,相資不相病。 陽和一以泄,品彙反不競。 新正冰雪清,洗濯炎蒸淨。 陰痼一陽微,震裂萬蟄儆。 酬酢極變態,不失本來靜。 一樓駕高明,俯仰動微省。 深恐神鑒昏,萬事如捕影。 繰藉嚴冷名,賡歌歲寒詠。 即此友求心,已見無不敬。 行到百尺頭,腳力須用勁。
shēng shān shuǐ   jìng le wàn jìng  
dēng lín shǐ shí   fán bìng  
zāi fēi yuè jiān   xìng  
bīng xuě yǒu miào   yán yán nàn tīng  
kāi cáng zhì cún   yáng chěng  
léng léng liù huā yán   zhōng yǒu shēng yíng  
fēi zhēn wéi yuán   miào gàn shū cǎn zhèng  
xiè diào 調 piān   xiāng xiāng bìng  
yáng xiè   pǐn huì fǎn jìng  
xīn zhēng bīng xuě qīng   zhuó yán zhēng jìng  
yīn yáng wēi   zhèn liè wàn zhé jǐng  
chóu zuò biàn tài   shī běn lái jìng  
lóu jià gāo míng   yǎng dòng wēi shěng  
shēn kǒng shén jiàn hūn   wàn shì yǐng  
qiāo jiè yán lěng míng   gēng suì hán yǒng  
yǒu qiú xīn   jiàn jìng  
xíng dào bǎi chǐ tóu   jiǎo yòng jìn