惜春詞

宋代 田錫
春色初從江國來,湖邊楊柳嶺頭梅。 梅花飛雪柳垂帶,遞次相將時節催。 春力欺寒過江北,深谷黃鸝生羽翼。 曉月輕煙禁苑啼,南園桃李已成蹊。 就中何處芳菲好,春波飛絮魏王堤。 我憶去年暮春月,京洛新妝丹鳳闕。 天津水綠煙樹深,萬井笙歌牡丹發。 天子鑾輿駕幸時,嵩峰瑞靄籠郊圻。 扈從千官與萬騎,翊衛羽林兼佽飛。 六宮隨駕羅珠翠,諸王從行陪七貴。 香氣成霞金犢車,鳴珂中節虹龍駟。 朱橋細柳端門前,畫舫橫塘會節園。 朝花貴俠珊瑚席,夜燭嬌娥玳瑁筵。 西樓殘月深宮漏,明河半沈垂北斗。 縱飲貪歡意未闌,紫陌喧喧人已繁。 玉鉤掛簾開雉尾,曉日赭袍朝至尊。 方今寓止臨清渭,杜門無與天涯異。 殊忘詩酒狂盪心,但悅琴書高古意。 可惜春芳漸欲歸,五陵菸草方離離。 回憶當時洛陽道,歌魂空與殘花飛。
chūn chū cóng jiāng guó lái   biān yáng liǔ lǐng tóu méi  
méi huā fēi xuě liǔ chuí dài   xiāng jiāng shí jié cuī  
chūn hán guò jiāng běi   shēn huáng shēng  
xiǎo yuè qīng yān jìn yuàn   nán yuán táo chéng  
jiù zhōng chǔ fāng fēi hǎo   chūn fēi wèi wáng  
nián chūn yuè   jīng luò xīn zhuāng dān fèng quē  
tiān jīn shuǐ yān shù shēn   wàn jǐng shēng dan  
tiān luán 輿 jià xìng shí   sōng fēng ruì ǎi lóng jiāo  
cóng qiān guān wàn   wèi lín jiān fēi  
liù gōng suí jià luó zhū cuì   zhū wáng cóng xíng péi guì  
xiāng chéng xiá jīn chē   míng zhōng jié hóng lóng  
zhū qiáo liǔ duān mén qián   huà fǎng héng táng huì jié yuán  
cháo huā guì xiá shān   zhú jiāo é dài mào yán  
西 lóu cán yuè shēn gōng lòu   míng bàn shěn chuí běi dǒu  
zòng yǐn tān huān wèi lán   xuān xuān rén fán  
gōu guà lián kāi zhì wěi   xiǎo zhě páo cháo zhì zūn  
fāng jīn zhǐ lín qīng wèi   mén tiān  
shū wàng shī jiǔ kuáng dàng xīn   dàn yuè qín shū gāo  
chūn fāng jiàn guī   líng yān cǎo fāng  
huí dāng shí luò yáng dào   hún kōng cán huā fēi