喜陳紹曾至

宋代 孫覿
雨苔荒徑石,風葉擁門衡。破甑渠能顧,虛舟任自橫。 燭殘無共影,谷應有同聲。試問門前轍,多應是友生。
tái huāng jìng shí   fēng yōng mén héng zèng néng   zhōu rèn héng
zhú cán gòng yǐng   yīng yǒu tóng shēng shì wèn mén qián zhé   duō yìng shì yǒu shēng